Ở một ngôi đền nhỏ trên núi tại Ấn Độ, một người đàn ông già với cánh tay phải co quắp, khô cứng như gỗ đã giơ cao suốt nửa thế kỷ. Đó là ông Amar Bharati, một nhân vật độc đáo trong lịch sử các tu sĩ khắc kỷ của Ấn Độ, người đã biến một hành động đơn giản thành một cuộc hành quân tâm linh kéo dài 53 năm.

Lời thề phát xít từ trong đau khổ

Câu chuyện của ông Amar Bharati bắt đầu từ một quyết định triệt để vào những năm 1970. Tên thật của ông là Amar Bharati, người sinh ra trong một gia đình có truyền thống tôn giáo sâu sắc. Thời thơ ấu của ông được bao quanh bởi các lễ nghi Phật giáo và tâm linh Đông phương. Tuy nhiên, khi trưởng thành, ông gặp phải những vấp ngã trong cuộc sống – những thất bại trong công việc, tình yêu không thành, và cảm giác mất mát sâu sắc.

Những nỗi lòng ấy đã thôi thúc ông Amar Bharati tìm kiếm một con đường khác. Ông không lựa chọn xuất gia theo cách thông thường mà các tu sĩ khác làm. Thay vào đó, ông phát sinh một th誓 nguyện kỳ lạ: từ bỏ thế gian, gia đình, và những mối quan hệ trần thế bằng cách giơ tay phải lên trời liên tục, không bao giờ hạ xuống. Lời thề này, theo niềm tin của ông, sẽ giúp ông đạt được sự giải thoát tâm linh tuyệt đối.

Cơ thể biến đổi theo thời gian

Năm đầu tiên không phải quá khó khăn. Ông Amar Bharati cảm thấy sự tinh khiết và tận tâm trong hành động của mình. Tuy nhiên, khi những năm tháng trôi qua, cơ thể ông bắt đầu thay đổi. Cánh tay phải, sau khi ở trạng thái giơ cao liên tục trong suốt mấy năm, đã mất khả năng co duỗi bình thường. Các cơ bắp co rút, xương tay cong vênh, da khô nhăn. Những người đi ngang thấy hình ảnh ấy có thể không tin rằng đó là một phần của một cơ thể sống.

Các chuyên gia y tế khi khám phá sự tích về ông Bharati đều phục vô. Cánh tay ấy, theo các bác sĩ, đã trải qua những giai đoạn thoái hóa nghiêm trọng. Các mạch máu teo lại, các dây thần kinh bị tổn thương, cơ bắp mất chức năng. Tuy nhiên, ông vẫn giữ tay lên cao mà không quay lại. Khi được hỏi về nỗi đau, ông chỉ mỉm cười và nói rằng cơn đau th육thể không là gì so với đau khổ tâm linh anh có thể thoát khỏi.

Cuộc sống trong sự cô đơn và tín ngưỡng

Để duy trì hành động kỳ lạ này, ông Amar Bharati đã sống một cuộc sống tối giản. Ông ở trong một cái lều nhỏ, ăn những thức ăn rất đơn sơ do mọi người qủng cấp. Ông không thể thực hiện những công việc thường ngày như những người bình thường – không thể mặc áo, không thể tắm rửa toàn thân, không thể viết. Tay trái của ông phải thực hiện tất cả những việc cần thiết để tồn tại.

Tuy nhiên, ông lại nhận được sự tôn kính từ nhiều người xung quanh. Các nhà sư, những người tu hành, và những du khách đến thăm đều coi ông như một biểu tượng của sự quyết tâm tuyệt đối. Một số người tin rằng sự khắc kỷ của ông có khả năng mang lại phước lành. Những người khác xem đó là một hình thức biểu hiện tôn giáo độc đáo mà chỉ một số ít có thể hiểu được.

Giá trị của sự hy sinh hay sự mất mát?

Năm 2009, khi ông Amar Bharati tròn 50 năm giữ tay lên cao, các phương tiện truyền thông bắt đầu quan tâm đến câu chuyện của ông. Các nhà báo, nhà khoa học, và những người tò mò đến thăm để chứng kiến điều mà họ coi là một kỳ tích hoặc một hình thức tự hủy hoại. Ông bất ngờ trở thành một nhân vật nổi tiếng không phải trong môi trường tôn giáo mà trên các trang tin tức quốc tế.

Nhiều quan điểm được đưa ra về hành động của ông. Một số chuyên gia tâm lý cho rằng đây là một hình thức rối loạn ám ảnh. Những người khác lại bảo vệ quyền tự do cá nhân của ông – nếu ông chọn sống như vậy để thực hiện niềm tin của mình, đó là quyền của ông. Các nhà tu hành Ấn Độ coi đó là một hình thức tapasya, hay những việc khắc kỷ, một phần của đạo Đạo giáo cổ xưa.

Ông Amar Bharati vẫn sống với quyết định của mình. Tay phải ông giơ cao mỗi ngày, mỗi đêm, bất kể thời tiết, bất kể tuổi tác, bất kể sự đơn độc. Hơn năm mươi năm trôi qua, cánh tay đó đã trở thành phần của bầu trời, một lời chứng thực về sự kiên định – dù nó có ý nghĩa hay không – là một câu hỏi mà mỗi người sẽ có câu trả lời riêng khi nhìn vào hình ảnh của một cánh tay teo lại, vẫn còn giơ cao.

Xem thêm